Sau những trải nghiệm tuyệt vời cùng những khoảnh khắc bị rợp ngợp trong không gian kỳ ảo của rừng hoa đỗ quyên, đoàn chúng tôi lại tiếp tục tiếp tục chinh phục đoạn đường ngắn còn lại của đỉnh Pu Ta Leng.

< Cắm cờ trên đỉnh Pu Ta Leng.

Hạnh phúc vỡ òa

Vẫn những đoạn đường dốc, những rừng trúc bạt ngàn phủ kín đầu và tiếng thở dốc mệt lử người. Gió vẫn rít và mang hơi lạnh bao phủ dù nắng vẫn thật gắt phía trên đỉnh đầu. Tuy vậy, vì biết chỉ còn cách đỉnh không bao xa nên chúng tôi đều quyết tâm cao độ cùng lòng hứng khởi vô bờ.

< Vui mừng tại độ cao 3.049m.

Hơn hai tiếng đồng hồ vừa đi vừa nghỉ, đúng 14 giờ 15 phút, chúng tôi vỡ òa trong sung sướng khi đã tiếp cận đỉnh Pu Ta Leng ở độ cao 3.096m. Đã có hai lá cờ Tổ quốc được hai đoàn đi trước chinh phục thành công, cắm lại trên đỉnh Pu Ta Leng. Chúng tôi cũng chuẩn bị sẵn một lá cờ và buộc vào một ngọn cây trên nóc nhà thứ hai của Việt Nam này.

Nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió mạnh trên đỉnh núi, càng thấy thêm tự hào khi có ngày chúng tôi được đứng ở nơi này. Năm con người từ không quen biết nhau đã cùng trải qua một hành trình thực sự gian nan và mạo hiểm, chúng tôi đã cùng chinh phục được đỉnh núi vốn là niềm khao khát của không ít bạn trẻ có niềm đam mê bay nhảy và thích khám phá những đỉnh cao.

< Trở lại độ cao 2.422m sau khi chinh phục đỉnh Pu Ta Leng để nghỉ ngơi, nấu nướng.

Hơn hết, chúng tôi đã chinh phục được ý chí và lòng quyết tâm của chính mình, biết đoàn kết, chia sẻ và gắn bó nhau cùng hướng tới đích cuối cùng là đỉnh Pu Ta Leng cao vời vợi.

Gần một tiếng đồng hồ thỏa thích ngắm nhìn, chụp hình lưu niệm và thưởng thức không khí với nắng, với gió và với hương hoa đỗ quyên trên đỉnh Pu Ta Leng.

< Trăng treo đầu núi.

Chúng tôi đã thỏa nguyện và trở về với đầy ắp những trải nghiệm tuyệt vời về một miền đất địa đầu. Đứng trên đỉnh núi này, tôi và các bạn mới thực sự thấm thía tình yêu quê hương đất nước, quý trọng chủ quyền quốc gia thiêng liêng!

Những kỷ niệm không bao giờ quên

Đêm thứ hai chúng tôi ngủ lại trong rừng ở độ cao 2.422m. Đây chính là nơi chúng tôi bỏ lại đồ đạc, hành lý hồi sáng. Cảm giác chinh phục đỉnh núi thành công vẫn còn đọng lại trong chúng tôi và khiến ai cũng lâng lâng, rạo rực.

< Bình minh sáng ngày cuối cùng tại điểm dừng 2.422m.

Đêm nay, bên bếp lửa bập bùng, không gian trong rừng già vẫn trở nên lãng mạn chứ không để lại cảm giác kỳ ảo hay bí ẩn. Cả khu rừng đang được chiếu sáng bằng ánh trăng đêm 14 Âm lịch.

Càng khuya cảnh rừng càng sáng rực. Sáng đến mức chúng tôi nằm trong lều mà phải ló đầu ra vì không hiểu có chuyện gì mà bên ngoài sáng rực đến vậy. Thì ra trăng lên đã tỏ, không còn bị mây che phủ, ngàn sao cũng đang dày đặc.

Chúng tôi chọn lối về theo hướng Tà Lẻng thay vì về lại đường cũ xuất phát là Hồ Thầu. Kinh nghiệm các đoàn đi trước cho biết, đường Tà Lẻng thoai thoải và có cảnh đẹp. Chúng tôi mất nguyên một ngày để đi mới ra được đến đường quốc lộ nhưng quả thực không phải hối tiếc khi chọn cách đi này.

Cả ngày thứ 3, trên đường về đoàn chúng tôi say mê ngắm cảnh rừng núi đẹp như cổ tích. Cảnh rừng ở đây thật giống với những cánh rừng thưa ôn đới ở châu Âu, dễ cho ta liên tưởng đến những mụ phù thủy sống trong rừng, đến câu chuyện cô bé quàng khăn đỏ đi hái nấm…

< Đường về theo hướng Hồ Thầu.

Không còn cảnh rừng cây rậm rập chen chúc như hành trình xuất phát, cây cối ở lối đi Tà Lẻng có vẻ dễ chịu hơn, chiều lòng người hơn bởi mật độ cây vừa phải, những con suối nhỏ dọc đường đi được trang điểm bằng những thân cây gỗ mục ngã gục phủ đầy rêu xanh, đặc biệt là có ánh nắng vàng ươm của buổi sáng sớm chiếu rọi.

Tuy cảnh vật và thời tiết đẹp là thế, nhưng chúng tôi đều hiểu đây sẽ là một ngày nắng đã đời và khá mệt mỏi.

< Dừng chân trước lán một bác chăn trâu người Mông Đen trong rừng.

Đoạn đường về là đi xuống nên sẽ gặp nhiều đoạn dốc đi xuống chỉ khiến cho bắp đùi của bạn và mũi bàn chân mỏi nhừ, đau tê vì thường xuyên phải dồn lực lên cơ ở hai vế đùi do địa hình dốc xuống.

Trên đường đi, chúng tôi gặp khá nhiều tộc người thiểu số sống quanh đây, họ đi lấy củi hay đang làm nương, chăn trâu hoặc cũng có người đi lấy lá rau rừng về làm thức ăn.

Lúc này chúng tôi mới có nhiều thời gian để hỏi chuyện về hai thanh niên người Dao làm nhiệm vụ dẫn đường cho đoàn mình. Trong đó có Đức năm nay 26 tuổi, đã có vợ và một con gái 5 tuổi đang học mẫu giáo. Còn Páo thì 24 tuổi, cũng mới lấy vợ năm ngoái, nhưng anh chàng này thật thà như đếm khi tâm sự việc anh bị ép lấy cô vợ mà mình không mong muốn.

Phản ứng đến nỗi Páo phải chạy trốn gia đình để không phải lấy người vợ mà Páo không thích. Cả hai thanh niên người Dao đều nói khá sõi tiếng Kinh, họ tỏ ra là những người nhanh nhẹn, có sức khỏe và hơn hết là sự nhiệt tình, chăm chỉ cùng đức tính thật thà.

Giữa đêm tối, họ lò mò xuống suối lấy nước để chuẩn bị cho ngày hôm sau, dậy sớm đun nước nấu mì tôm hay lấy nước nóng cho chúng tôi rửa mặt, đánh răng.

< Phong cảnh trong rừng trên đường xuống theo lối Hồ Thầu.

Đáng nhớ nhất là khi một cô bạn trong đoàn tôi nằng nặc muốn mang một cây hoa lan rừng về Hà Nội, và người xách giò lan cho cô bạn tôi là cậu Đức. Khổ nỗi là sau khi dừng chân nghỉ dọc đường, cả đoàn đã đi khá xa thì cô bạn tôi phát hiện không thấy Đức cầm theo giò lan, mặt cậu tái mét và vội vàng quay ngoắt trở lại để lấy lại giò lan cho bạn tôi.

Mặc dù cả cô bạn và đoàn chúng tôi ngăn cản không cần lấy nữa nhưng Đức vẫn nhất định quay lại bằng được để lấy lại giò lan. Lúc này cậu không còn đi bộ như bình thường, mà chạy hối hả như sợ xảy ra một điều gì khủng khiếp. Chưa đầy 20 phút, chúng tôi đã thấy Đức đuổi kịp đoàn với giò lan trên tay. Cô bạn cười hối lỗi vì đã “bắt tội” anh chàng người Dao đen này phải một phen tá hỏa.

Những chặng cuối, đên cả Páo và Đức cũng tỏ ra khá mệt mỏi không khác gì chúng tôi. Thế mới nhận thấy hành trình đến với đỉnh Pu Ta Leng không phải là dễ dàng gì ngay cả với những người dân đã quen sống ở địa hình đồi núi.

Một ngày đường đi bộ, lần theo những con dốc xuống núi, cảm giác bị chồn chân thực sự đau đớn. Chưa hết, khi đã ra khỏi rừng sẽ không còn bóng cây che trên đầu trước cơn nắng chói chang ở khu vực vùng núi.

Những đoạn đường đất gập ghềnh dưới nắng nóng hầm hập thi thoảng lại bốc bụi mù khi có dăm ba chiếc xe wind hay minks của người dân vụt phóng qua trước mặt. Phía dưới chúng tôi là những ruộng bậc thang đang vào mùa đổ nước. Cảnh tượng vẫn vô cùng ấn tượng. Nhưng chúng tôi cũng chỉ tranh thủ chụp một vài bức cho khỏi hối tiếc.

Thực sự là ai cũng rã rời và mệt mỏi. Dọc đường về, gặp một đôi vợ chồng người Dao đi làm nương đang đứng ăn mía, cô bạn tôi nhanh nhảu chạy lại rối rít xin một đoạn mía rồi chia ra cho mỗi người trong đoàn một mẩu nhỏ ăn cho đỡ khát.

< Phong cảnh tại một cây cầu bằng thân cây bắc ngang suối trên đường xuống theo lối Hồ Thầu.

Khoanh mía đường vỏ xanh mà dưới xuôi vẫn hay dùng để ép nước mía giải khát, ăn vào sao mà mềm và ngọt đến lạ, như tăng thêm bao nhiêu sức lực cho chúng tôi rảo bước đi thật nhanh. Đến 16 giờ 30 chúng tôi mới tiến được ra đến đường quốc lộ cạnh ủy ban xã Tả Lèng.

Trời đã chuẩn bị về chiều. Chúng tôi nằm vật bên vệ đường để đợi chuyến xe 18 giờ 30 trở lại Hà Nội. Xe đến, Đức và Páo đi nhờ được một đoạn để về lại bản của họ. Lúc chia tay sao cứ thấy ngậm ngùi như phải xa những người bạn đã thân từ lâu.

< Ruộng bậc thang ở Hồ Thầu đang vào mùa đổ nước.

Chẳng biết bao giờ mới có ngày gặp lại. Nhưng cảm xúc và tình cảm của chúng tôi đã một phần gắn với rừng núi nơi đây, với chuyến hành trình đầy trải nghiệm thú vị nhớ đời và còn vương trong ký ức mỗi chúng tôi những bông hoa đỗ quyên sắc tím.

Hết
Kỳ 1 – Kỳ 2 – Kỳ 3

NISAVA TRAVEL! – Phượt ký của Long Hy – Thi Nguyễn (iHay.Thanhnien)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *